"Bố ơi, con đang bay!" | Đại Bảo Tháp Mandala Tây Thiên | Đại Bảo Tháp | Đại Bảo Tháp Tây Thiên

"Bố ơi, con đang bay!"

Có một cậu bé lớn lên trong trại mồ côi luôn mơ ước được bay như chim trên trời. Cậu quả tình không hiểu tại sao những con vật ở thảo cầm viên trông to lớn hơn mình nhiều mà lại bay được. "Tại sao mình không bay được nhỉ?". Cậu tự hỏi. "Chẳng lẽ mình có gì đó bất thường chăng?".

Sống gần trại trẻ mồ côi có một chú bé bị liệt đôi chân. Ước muốn duy nhất của chú chỉ là được đi và chạy nhảy như bao bạn bè đồng trang lứa. Trong đầu chú luôn nặng trĩu câu hỏi: "Sao mình không giống như các bạn ấy nhỉ?".

Một hôm, cậu bé mồ côi đến công viên chơi và tình cờ gặp chú bé tật nguyền đang ngồi nghịch cát. Cậu lân la đến gần làm quen và hỏi xem chú bé kia có khi nào mong muốn được bay lượn như chim không.

- Không! - Chú bé bị liệt trả lời. - Nhưng mình luôn muốn biết cảm giác đi và chạy giống như các bạn là như thế nào.

- Có gì vui đâu! - Cậu bé muốn bay như chim đáp. - À này, đằng ấy với mình kết bạn với nhau nhé, được không?

- Được chứ, mình cũng thích thế.

Thế rồi hai chú bé ngồi chơi với nhau hàng giờ liền, cùng xây những tòa lâu đài bằng cát và cùng đua nhau phát ra đủ loại âm thanh vui nhộn từ hai chiếc miệng xinh xắn. Chúng nhìn nhau, nét mặt rạng ngời niềm vui. Góc công viên chốc chốc lại rộ lên những tràng cười giòn tan. Cuộc vui dừng lại khi cha của chú bé bị liệt mang xe lăn đến đón con về. Cậu bé luôn ao ước bay được như chim đến bên người cha và nhón chân lên thì thầm điều gì đó vào tai ông.

- Được đấy! - Người cha gật gù.

Xong, cậu bé chạy về phía người bạn mới của mình và bảo:

- Đằng ấy là người bạn duy nhất của mình. Ước gì mình có thể làm gì đó để giúp đằng ấy đi và chạy được như mình. Tuy nhiên, mình nghĩ điều này thì mình có thể làm được. 

Dứt lời, cậu xoay người lại và bảo bạn trèo lên lưng mình. Và rồi cậu chạy trên bãi cỏ công viên. Những bước chân ban đầu còn ngắn ngủi, chuệnh choạng, về sau mỗi lúc một nhanh thoăn thoắt hơn lên. Trên lưng, người bạn tật nguyền ôm ghì lấy cổ cậu. Như được tiếp thêm sức mạnh, đôi chân cậu lướt chạy băng băng, cho tới lúc gió tạt mạnh vào mặt hai đứa trẻ.

Người cha đứng lặng nhìn theo cả hai, mắt rưng rưng. Đứa con không đi được của ông đang dang rộng đôi cánh tay vui vẫy trong gió, và luôn miệng thét to:

- Con đang bay, bố ơi. Con đang bay!

Bạn thân mến!

Trong cuộc sống, chúng ta sống giữa các mối quan hệ, chúng ràng buộc và tác động đến chúng ta. Chúng ta cần bao dung, cần tha thứ thì hạnh phúc mới được đảm bảo. Bạn có thể nghĩ rằng chúng ta vẫn có thể hạnh phúc khi người khác đau khổ, phiền não. Khi bạn đang rất đau khổ, nếu tôi cũng rất đau khổ thì giống như khi hai người cùng ngồi trên chiếc thuyền, cả hai cùng đau khổ thì thuyền sẽ chìm. Nếu suy ngẫm, khi bạn là người hạnh phúc, bạn sẽ truyền hạnh phúc sang cho người khác thoát khỏi sự đau khổ và phiền não. Cũng như đi máy bay, khi có sự cố chúng ta phải đeo dưỡng khí cho mình trước khi giúp người khác.

Chúng ta cần nhìn lại tại sao người kia lại phiền não? Có thể anh ta bị liệt, bị khuyết tật, anh ta không có bạn bè. Nhìn lại mình, chúng ta có đôi chân lành lặn, có mắt sáng, có đôi tay, có gia đình, không cô đơn như anh ta. Điều đó giúp chúng ta cảm thấy mình may mắn. Bởi vậy chúng ta cần có nghĩa vụ giúp anh ta hạnh phúc. Đây là phản ứng hết sức tự nhiên: Khi người khác rơi vào tình cảnh khó khăn, chúng ta khởi phát tâm bồ đề để giúp đỡ họ!

(Tâm An biên soạn)

 

Viết bình luận

Chúc mừng năm mới
Copyright © 2015 daibaothapmandalataythien.org. All Rights Reserved.
Xã Đại Đình, huyện Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phúc. Email: daibaothapmandalataythien@gmail.com

Đăng ký nhận tin mới qua email
Số lượt truy cập: 2682292
Số người trực tuyến: