Nhiếc móc cha mẹ đọa làm thân cầm thú | Đại Bảo Tháp Mandala Tây Thiên | Đại Bảo Tháp | Đại Bảo Tháp Tây Thiên

Nhiếc móc cha mẹ đọa làm thân cầm thú

Đối với đấng sinh thành, trong chừng mực nào đó, có thể xem như trời đất vốn bất khả xâm phạm. Dẫu rằng không phải lúc nào các bậc cha mẹ cũng hoàn toàn đúng song trong hoàn cảnh đó phận làm con phải xử sự như thế nào, chuyển hóa cách nào để giải quyết được vấn đề mà không ảnh hưởng đến đạo làm con là điều cần cân nhắc, suy ngẫm.

Truyền thống người Việt vốn trọng tình trọng nghĩa, xử lý công việc bình thường cũng đòi hỏi phải có lý có tình, huống chi trong ứng xử với cha mẹ của mình mà chỉ theo lý? Hiểu về luật nhân quả trong hiếu đạo với cha mẹ là mấu chốt quan trọng giúp bạn tháo gỡ những mâu thuẫn với cha mẹ đồng thời tìm cách khắc phục, sám hối tội lỗi. Kinh Báo ân cha mẹ dạy rằng: “Công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ vô lượng vô biên thì tội lỗi bất hiếu cũng vô biên vô lượng”. Như vậy, bạn có thể thấy rằng tội bất hiếu là tội cực kỳ nặng, và cái giá phải trả cũng vô cùng tàn khốc… Hi vọng câu chuyện trong Kinh Phật Đỉnh Tôn Thắng Đà Ra Ni sẽ đọng lại chút gì đó đáng để suy ngẫm trong bạn.

Truyện kể rằng:

Có một vị thiên tử ở cõi trời Đao Lợi tên là Thiện Trụ, ông biết mình sắp hết phước báo và phải bảy lần đọa làm cầm thú, thường ăn đồ nhơ uế. Sau bảy lần đọa làm cầm thú lại bị đọa địa ngục chịu khổ trải qua nhiều kiếp mới được làm người. Nhưng khi được thân người lại phải mang hình dung tướng mạo đen lùn, xấu xí, mù cả hai mắt, các căn không đủ, hơi miệng hôi hám, nghèo khó hèn hạ, đói khát khổ sở, ai thấy cũng gớm ghiếc lánh xa. Biết thế Thiện Trụ rất đỗi kinh hoàng, đêm ngày lo sợ, không biết vì nguyên nhân gì mình phải chịu quả báo nặng nề như thế. Ông bèn đến bái kiến Thiên đế Thích Đề Hoàn Nhân cầu xin cứu giúp.

Thiên đế bèn nghĩ: “Thiên nhãn của ta chỉ thấy biết ít phần, không thể hiểu được những nghiệp nhân sâu xa. Chỉ có Đức Như Lai là bậc Chính biến tri mới có thể hiểu thấu suốt tất cả nhân quả thiện ác. Và cũng chỉ có Đức Như Lai mới có thể cứu Thiện Trụ thiên tử ra khỏi vòng khổ ách. Ta nên đến thỉnh cầu Ngài cứu giúp”.

Rồi Thiên đế Thích Đề Hoàn Nhân cùng Thiện Trụ thiên tử và chư thiên xuống bái kiến Đức Phật, trình bày sự việc và thỉnh cầu Đức Phật cho biết Thiện Trụ thiên tử đời trước tu phước gì mà được hưởng lạc thú nơi cõi trời? Tạo nhân gì mà sau khi hết phước cõi trời phải bảy lần đọa làm thân cầm thú, ăn đồ bất tịnh, rồi thọ sự khổ nơi địa ngục, sự hèn hạ, xấu xí nơi cõi người?

Đức Phật dạy rằng vào thời Đức Phật Tỳ Bà Thi có hai mẹ con nhà nghèo sống bằng nghề làm ruộng. Cha đứa bé chết sớm, từ nhỏ tới lớn đứa bé sống với mẹ, hàng ngày lo việc cày cấy trồng trọt ngoài đồng. Một hôm đứa con làm việc ngoài đồng đến trưa mà chưa thấy mẹ đem cơm ra cho mình, vừa mệt lại vừa đói nên trong lòng nổi lên sân hận, nó dùng lời ác độc mắng nhiếc mẹ rằng: ‘Mẹ còn thua loài súc sinh! Con heo, chó, chồn, khỉ, rắn, kên kên, quạ còn biết thương và chăm lo cho con của nó, còn bà lại để tôi đói khát như thế này’. Đứa con chửi mắng, nguyền rủa mẹ mình một lúc thì bà mẹ mang cơm ra đến nơi, bà nói lời an ủi và cho biết vì bận nhiều việc nên bà đem cơm trễ.

Đứa con vui vẻ trở lại, ngồi xuống định dùng cơm thì thấy giữa hư không có vị Phật Bích Chi đi qua. Nó sinh lòng kính ngưỡng đứng lên chắp tay cúi đầu đỉnh lễ và cúng dàng phần cơm của mình lên vị Phật Bích Chi. Sau đó ít lâu người con xuất gia. Trong một buổi lễ nọ, có người phát tâm cúng dàng tô du và sữa đặc. Người con nay đã là Tăng trong chùa, vì hiềm khích với chúng Tăng mà không lấy tô du và sữa đặc ra thết đãi. Có người hỏi thì ông trả lời: Bộ mấy người đui mù hết sao? Có tô du và sữa đâu mà bảo tôi dọn ra. Nếu muốn đòi thêm thì chỉ có phẩn và nước tiểu để cho các người ăn mà thôi.

Đứa con trai đó chính là Thiện Trụ thiên tử bây giờ, do kiếp trước hờn giận dùng lời ác gọi tên bảy loài cầm thú mắng mẹ, nên phải chịu quả báo bảy phen làm cầm thú. Do khi làm Tăng thốt lời nhơ uế mắng nhiếc chư Tăng nên nghiệp cảm thường ăn đồ bất tịnh. Do tham sân, bỏn sẻn giữ riêng thức ăn của hiện tiền Tăng nên bị quả báo địa ngục và chịu nghèo hèn thô xấu trong kiếp người. Do mắng chư Tăng là đui mù nên nhiều đời phải bị mù đôi mắt, sống trong cảnh tối tăm và chịu nhiều khổ não. Nhưng do kiếp trước phát khởi tâm lành, cung kính cúng dàng vị Phật Bích Chi mà được sinh lên cõi trời hưởng sự an vui thắng diệu.

Thiện Trụ thiên tử nghe Phật nói rõ nhân duyên của quả báo khổ, quả báo vui mà mình phải nhận lĩnh, ông hết sức ăn năn tự trách, bèn đỉnh lễ Phật cầu xin sám hối. Đức Phật dạy: “Thiện Trụ thiên tử chỉ vì nóng giận mắng mẹ và chư Tăng mà tổn giảm phước báo ở cõi trời, phải chịu thân cầm thú, địa ngục. Cho nên đối với cha mẹ và chư Tăng phải tôn trọng và cung kính, thường nhớ nghĩ đến ân đức chứ không nên khinh hủy”.

(Nguồn: www.giacngo.vn)

 

Viết bình luận

Chúc mừng năm mới
Copyright © 2015 daibaothapmandalataythien.org. All Rights Reserved.
Xã Đại Đình, huyện Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phúc. Email: daibaothapmandalataythien@gmail.com

Đăng ký nhận tin mới qua email
Số lượt truy cập: 848323
Số người trực tuyến: