Kinh Tứ Diệu Đế

 

KINH TỨ DIỆU ĐẾ 
 

Thuở xưa kia nơi Bồ đề cội,

Đức Thích Tôn tỏ hội Đạo màu, 

Nơi vườn Lộc Uyển lần đầu,

Chuyển pháp Tứ Đế, vớt cầu thế nhân.

-

Tứ Diệu Đế đã rành phân,

Khổ, Tập, Diệt, Đạo, bốn phần thuyết ra.

Khổ là đau đớn phiền ma,

Mười một thứ khổ kể ra đã tường.

Đế là tất cả tai ương,

Loài nào cũng bị vấn vương khổ này.

Tập là chưa xử không hay,

Sáu thứ nhân khổ đọa đày chúng sinh.

Đế là vạn loài hàm linh,

Loài nào cũng có phát sinh khổ nguồn.

Diệt là dứt lặng đau buồn,

Chứng bốn quả Thánh được muôn phúc lành.

Đế là tất cả chúng sanh,

Diệt được phiền não sẵn dành Thánh ngôi.

Đạo là nẻo thoát luân hồi,

Ba mươi bảy phẩm phục tồi quân ma.

Đế là khắp cả Ta bà,

Muốn vào Thánh quả tu qua đạo này.

Bây giờ đây giảng bày rộng rãi,

Mười một điều Khổ hãi phân rành.

-

Khổ thứ Nhất đó là sanh,

Ở trong bụng mẹ hôi tanh đủ mùi,

Chung quanh bao bọc đen thui,

Cũng như tù ngục lấp vùi tối tăm.

Khi mẹ đi đứng ngồi nằm,

Phải chịu điên đảo mấy trăm ngày dài.

Khi mẹ đói cũng khổ thay,

Dường như lõng thõng treo đài tội nhân.

Mẹ no cũng khổ vô ngần,

Bốn bên ép chặt tấm thân tù đày.

Khi sinh khổ cũng gớm thay,

Bị đau, bị rát, đắng cay cuộc đời,

Cất la ít tiếng chào đời,

Sinh ra từ đó đón người khổ thêm.

Đêm từng đêm, dần dần khôn lớn ,

Ngày qua ngày, tuổi trở về già.

-

Thứ hai Lão khổ đó là,

Chân tay run rẩy, nhăn già, gối rụng,

Tuổi xuân đã đến ngày cùng,

Răng rụng, má hóp, hình dung phai tàn,

Lưng còng, tai lãng, mắt lòa, 

Đi đứng quờ quạng, trăm đàng khổ ghê.

Tuổi già như bị đời chê,

Chúng sanh nào cũng rút về cho thân.

-

Khổ thứ Ba là phần Bệnh khổ,

Thân chúng sanh là ổ đau thương.

Kể ra các bệnh thông thường,

Từ những bệnh đó suy lường thêm ra.

Nhất xơ xác bệnh ngoài da,

Ghẻ nhọt lở lói cũng là đớn đau.

Bệnh do tam độc nhiễm vào,

Ngũ tạng, lục phủ đớn đau vô cùng.

Bệnh do các tà nghiệp hành hung,

Bệnh cho đến lúc lâm chung mới dừng.

Bệnh bệnh tiếp nối không ngừng,

Trong biển bệnh khổ trầm luân hoài hoài.

Bệnh phế bại cũng khổ thay,

Như người đã chết lâu ngày chưa chôn.

-

Phần bệnh khổ kinh hồn như thế,

Khổ thứ Tư còn dễ sợ hơn.