Kinh Thiện Sinh

Đây là một bản kinh nguyên thủy, ngắn gọn, ghi lại lời Phật dạy cách đối nhân xử thế, cách thực thi các bổn phận và trách nhiệm của người Phật tử đối với bản thân, gia đình và xã hội, rộng hơn là Phật dạy cách kiến tạo một xã hội hài hòa, một cuộc sống đầy an lành và hạnh phúc.

Chương 6: Kinh Chuyển Pháp Luân

Chương 6: Kinh Chuyển Pháp Luân

Bài Pháp Đầu Tiên

Con đường cao thượng nhất là Bát Chính Đạo.

Chân lý cao thượng nhất là Tứ Đế.

Không luyến ái là trạng thái tâm cao thượng nhất.

Cao thượng nhất trong các loài có hai chân là Đấng Toàn Giác

***
Kinh Pháp Cú

Chương 5: Thỉnh Cầu Đức Phật Thuyết Pháp

Chương 5: Thỉnh Cầu Đức Phật Thuyết Pháp

"Người thấm nhuần Giáo Pháp sống hạnh phúc với tâm an lạc. Người trí tuệ luôn luôn hoan hỷ thỏa thích trong Giáo Pháp mà các bậc thánh nhân đã khám phá".
***
Kinh Pháp Cú

Giáo Pháp Là Thầy

Sau ngày Thành Đạo, lúc còn ngự tại gốc cây Ajapala, trên bờ sông Neranjara (Ni Liên Thiền), Đức Phật ngồi hành thiền, và ý nghĩ sau đây phát sinh đến Ngài:

Chương 1: Từ Đản Sinh đến Xuất Gia

Chương 1: Từ Đản Sinh đến Xuất Gia

"Một Chúng Sinh duy nhất, một Con Người phi thường, xuất hiện trong thế gian này, vì lợi ích cho phần đông, vì hạnh phúc của phần đông, vì lòng bi mẫn, vì sự tốt đẹp, vì lợi ích và hạnh phúc của chư Thiên và nhân loại."
***
Tăng Nhất A Hàm [1]


Đản Sinh

12. Đạo Đế (Bát Chính Đạo)

Đạo Đế (Nirodha Gamadukkha)

Bát Chính Đạo


A. Mở Đề

Trong 37 món trợ đạo, Bát Chính đạo là một pháp môn chính, được nhắc nhớ đến nhiều nhất. Vì thế, mỗi khi nói đến Đạo đế là người ta liên tưởng đến Bát Chính đạo. Thậm chí có người tưởng lầm rằng Đạo đế với Bát Chính đạo là một.

4. Tập đế (2)

Tập đế
(Tiếp theo)

III. Tính Chất Của 10 Món Căn Bản Phiền Não

Tính chất của mười món căn bản phiền não không giống nhau: có thứ nhanh nhẹn, có thứ chậm chạp; có thứ mãnh liệt, có thứ yếu ớt; có thứ đâm sâu gốc rễ trong lòng người, có thứ nằm khơi khơi ở trên ý thức; có thứ dễ dứt trừ, có thứ khó tiêu diệt. Vì tính chất không đồng ấy mà đức Phật đặt cho chúng những danh từ khác nhau, để dễ phân biệt, như Kiết sử, Kiến hoặc, Tư hoặc.