Thực hành Tri ân - Báo ân Đức Phật trong mùa Phật đản

Thông thường, mỗi chúng ta sinh ra trong cuộc đời này mang trong mình rất nhiều ân đức: ân cha, nghĩa mẹ, ân nghĩa của thầy cô, ân đức của đất nước, quốc gia, xã hội. Và với các Phật tử, chúng ta còn mang một cái ân nặng hơn hết, đó là ân của Đức Phật. Đức Phật là bậc đản sinh vào cuộc đời này để dẫn dắt chúng sinh trên con đường giác ngộ tâm linh. Tại sao đối với Phật tử, ngày Đức Phật đản sinh lại có ý nghĩa vô cùng quan trọng và cần thiết? Và tại sao chúng ta cần phải thực hành tri ân - báo ân đức Phật?

Rửa chân

Rửa chân

Lời ghi: Thân phần dưới rốt gọi “chân”. Tỳ kheo ở Tây Vức ra cửa phần nhiều chân trần. Nên hễ đến Tăng Già lam trước phải rửa chân mới nên vào chùa lễ kính vậy.

Bằng khi rửa chân, nên nguyện chúng sinh, khẳm đủ sức thần, chỗ đi không ngăn.

Án, lam tá ha ( câu chú niệm 3 lần).

Cạo tóc

Cạo tóc

Lời ghi: Dẹp bỏ râu tóc, gọi là “cạo”. “Tóc” là tên chung lông từ lỗ tai trở lên, cũng gọi “phủi tóc”, cũng gọi “xuống tóc”; nơi ông Thạch Đầu độ ông Đơn Hà, thì gọi là “hớt cỏ trước điện Phật”.

Lời góp: Những ngày cạo tóc của đức Văn Thù Bồ Tát ghi lại là: mồng 4, mồng 6, mồng 7, mồng 8, mồng 9, mồng 10, 11, 14, 15, 16, 19, 22, 23, 24, 25, 26 , 29. Thầm niệm kệ chú này.

Nuôi bệnh

Nuôi bệnh

Lời ghi: Thăm nom gọi là “nuôi”, tật khổ gọi là “bệnh”. Thân là cội khổ, hữu tình khó khỏi, người xuất gia dứt ái từ thân, mười phương hội tụ, cần nên có sự tương quan khi đau bệnh, săn sóc lẫn nhau. Sở dĩ trong tám ruộng phước, Bi điền thứ nhất, nếu thấy người bệnh, phải lấy lòng lành, trước sau chăm nom, không trái ý Phật.