Đức Gyalwang Drukpa Khai Thị: Bình đẳng giới

Võ thuật là điều mà chúng tôi đang nỗ lực giúp nâng cao nhận thức cho mọi người. Và điều chính yếu là bình đẳng giới. Bởi vì lối sống thân thiện với môi trường ở đây không quá quan trọng, vì họ vốn đã rất thân thiện.

Vì vậy, đó chỉ là một phần của vấn đề. Nhưng tôi nhận ra rằng nó không phải là vấn đề chính. Hiện tại, bình đẳng giới là điều tôi đang nỗ lực rất nhiều tại đây.

Về bình đẳng giới, các Sư ni đã đi cùng tôi đến để thể hiện kỹ năng võ thuật của họ, chủ yếu nhằm giữ gìn sức khỏe thể chất. Sức khỏe thể chất cần phải tốt để duy trì sức khỏe tinh thần.

Do đó, việc rèn luyện thể chất, bất kỳ dưới hình thức nào, đều quan trọng, nhưng võ thuật phục vụ hai mục đích cùng lúc. Thứ nhất là giữ gìn sức khỏe. Thứ hai là tự vệ. Tôi không tin rằng võ thuật nhất thiết là phương tiện để chiến đấu, đánh đập hay gây hại cho người khác.

Không phải vậy. Võ thuật thực chất bắt nguồn từ vùng Himalaya và được các vị tăng thực hành. Những vị tăng tu tập một mình trong rừng sâu cần có phương pháp để tự vệ. Vì vậy, hai mục đích này có thể được thực hiện cùng lúc. Do đó, tôi quyết định để cho các Sư ni tham gia luyện tập võ thuật.

Mọi thứ đang tiến triển khá tốt. Và đây là những gì chúng tôi đã trình diễn tối qua, đồng thời nhấn mạnh tầm quan trọng của bình đẳng giới.

Rõ ràng, ở đây có rất nhiều người được giáo dục tốt. Họ nhận thức rõ tầm quan trọng của bình đẳng giới, nên tôi không cần phải nhấn mạnh quá nhiều.

Tuy nhiên, tôi muốn nói thêm một chút để bổ sung cho những gì họ đã hiểu, nhằm giúp họ có thêm sự thấu hiểu về quan điểm của tôi.

Một trong những điều tôi đã nói về bình đẳng giới là, trên phạm vi toàn cầu, chúng ta cần hai loại năng lượng: hành động và trí tuệ. Trí tuệ phải đi đôi với hành động.

Trên toàn cầu, chúng ta có rất nhiều hành động trong thế giới này. Nhưng chúng ta lại gặp vấn đề lớn về việc thiếu trí tuệ trong cuộc sống. Hầu hết những gì chúng ta làm đều như một canh bạc. Chúng ta chỉ giả định mọi thứ sẽ ổn, kiểu như “chỉ cần cầu may là được”. Nhưng những giả định này thường sai, thậm chí phần lớn là sai. Thỉnh thoảng may mắn thì đúng. Nó giống như đánh bạc. Tôi muốn nói rằng cuộc sống của chúng ta phần lớn là một canh bạc, điều này khá khó khăn và đầy thách thức. Nhưng thách thức cũng không có gì sai. Nó thậm chí còn thú vị. Bạn nên xem nó như một niềm vui. Nhưng nếu có thể có trí tuệ, tôi nghĩ điều đó sẽ rất tuyệt vời. Nhờ đó, chúng ta hầu như sẽ không mắc sai lầm trong cuộc sống.

Bên cạnh năng lượng hành động mạnh mẽ, cần có trí tuệ để phối hợp và bổ sung lẫn nhau, từ đó tạo ra một cuộc sống hoàn mãn vì lợi ích của tất cả chúng sinh, vì lợi ích toàn cầu.

Đây là lý do tại sao chúng ta không nên xem thường phụ nữ. Phụ nữ có một nguồn năng lượng tuyệt đẹp để đóng góp, đó là trí tuệ. Tôi không nói rằng đàn ông không có trí tuệ. Tất nhiên, chúng tôi cũng có trí tuệ. Và cũng không có nghĩa là phụ nữ không có hành động. Phụ nữ cũng có năng lượng hành động. Nhưng phụ nữ có nhiều trí tuệ hơn, trong khi đàn ông có nhiều năng lượng hành động hơn và ít trí tuệ hơn. Phụ nữ có nhiều trí tuệ hơn nhưng năng lượng hành động ít hơn, phần nào do cơ bắp ít hơn.

Dù sao đi nữa, từ góc nhìn đó, việc nâng cao nhận thức về bình đẳng giới trên thế giới là vô cùng quan trọng, không chỉ ở phương Tây mà cả ở phương Đông. Chúng ta cần nâng cao vấn đề này một cách mạnh mẽ. Điều này rất quan trọng để mang lại hòa bình thế giới.

Hiện nay, chúng ta không nghĩ rằng hòa bình thế giới phụ thuộc vào những năng lượng vi tế này. Chúng ta chỉ nghĩ hòa bình thế giới phụ thuộc vào các nhà lãnh đạo lớn của các quốc gia lớn. Họ ký vào một tờ giấy, bắt tay nhau, và thế là xong. Điều đó cũng tốt, nhưng chỉ là tạm thời và là bề nổi. Hòa bình thực sự chỉ đạt được khi có sự kết hợp giữa năng lượng phụ tính và năng lượng mẫu tính. Khi đó, mọi thứ sẽ tỏa rạng một cách tuyệt đẹp vì lợi ích toàn cầu.

Cần hiểu rằng việc trao quyền cho chư ni là một bước khởi đầu. Ví dụ, tôi đang nói về việc trao quyền cho phụ nữ. Đây chỉ là một khía cạnh rất nhỏ trong việc trao quyền cho phụ nữ. Rất nhỏ. Đó không phải là tất cả những gì chúng tôi đang làm.

Đó chỉ là một phần rất nhỏ trong truyền thống của chúng tôi. Dĩ nhiên, truyền thống do con người tạo ra.

Cách đây vài trăm năm, một số người trong chúng ta, đã tạo ra một truyền thống mà chư ni không được xem trọng. Họ coi trọng chư tăng hơn, còn chư ni thì không.

Điều này không hẳn là cố ý xem thường chư ni, mà xuất phát từ quan niệm chung cho rằng phụ nữ không quan trọng.

Đó là lý do tại sao truyền thống về  chư ni và các ni viện không được coi trọng. Vì vậy, tôi đã xây dựng một mô hình kiểu mẫu để thế hệ sau thấy được tầm quan trọng của chư ni, ngang bằng với chư tăng. Đây là một trong những lý do nhỏ mà tôi nâng cao vai trò của chư ni và ni viện. Nhưng đó chỉ là một phần nhỏ. Từ nỗ lực này, tôi tin rằng mọi người sẽ nhận ra giá trị thực sự của giáo lý về thực hành tâm linh.

Ví dụ, Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã trao quyền bình đẳng cho các hành giả nữ và nam. Ngài thậm chí còn nhấn mạnh rằng khi đạt giác ngộ, các bậc Thánh chúng dù là nữ hay nam đều bình đẳng như nhau. Ngài đã nhấn mạnh rất mạnh mẽ điều này.

Nhưng như tôi đã nói, 100 năm sau thời Đức Phật, con người đã tạo ra nhiều thứ và gọi đó là “truyền thống”. Họ thậm chí còn dám nói rằng phụ nữ không thể giác ngộ, không thể làm được nhiều việc.

Phụ nữ, theo họ, chỉ giỏi việc bếp núc và không làm được gì khác. Đó là cách nhìn nhận như vậy.

Vì thế, tôi đang cố gắng thực hiện một cuộc cách mạng từng bước một, để phụ nữ có cơ hội lớn hơn trong việc đóng góp cho thế giới, không chỉ qua việc coi trọng vai trò của chư ni và ni viện, mà qua nhiều hoạt động đa dạng khác.

(Đức Gyalwang Drukpa khai thị tại Humburg, Đức năm 2015)