Thực hành
Tiền bạc, người thân, đến cả tấm thân này đều không theo ta qua ngưỡng cửa cuối. Vậy hành trang duy nhất ta mang được là gì?
Thực hành
“Bodhi có nghĩa là giác ngộ. Bodhi là giác ngộ — là sự tự do tuyệt đối, sự tự do trọn vẹn. Đó là Bodhi. Chitta là trái tim — trái tim hướng về Bodhi, hướng về giác ngộ, hướng về sự tự do trọn vẹn. Đó chính là Bodhicitta.”
Thực hành
Vì sao người Việt cúng 49 ngày cho người đã khuất? Câu trả lời nằm trong hành trình thân trung ấm - và lời nhắc khẩn thiết cho người còn sống.
Thực hành
Cái chết không phải khoảnh khắc “tắt đèn”. Đó là tiến trình tan rã của đất, nước, lửa, gió - kết thúc bằng ánh sáng tịnh quang thuần khiết nhất.
Thực hành
Cái chết chắc chắn đến, nhưng không ai biết khi nào. Tuổi tác, sức khỏe, dự định - không gì bảo đảm. Và đó lại là lý do để sống trọn hôm nay.
Thực hành
Một trăm năm nữa, gần như tất cả những ai đang sống hôm nay sẽ không còn. Ngay cả Đức Phật cũng không là ngoại lệ. Vậy ta lấy gì làm ngoại lệ? Có những điều trong đời còn để ngỏ. Cái chết thì không. Một trăm năm nữa, gần như tất cả những ai đang sống hôm nay sẽ không còn - kể cả bạn, kể cả tôi.
Thực hành
Cả nhân loại chạy trốn ý nghĩ về cái chết, nhưng người trí lại xem đó như ngọn đèn soi đường. Bí mật nằm ở một nghịch lý ít ai ngờ tới.
Bạn sẽ chết. Tôi cũng vậy. Tất cả chúng ta. Vậy tại sao các bậc giác ngộ lại xem ý nghĩ đáng sợ ấy như một kho báu - trong khi cả nhân loại đang ra sức chạy trốn nó?
Bạn sẽ chết. Tôi cũng vậy. Tất cả chúng ta. Vậy tại sao các bậc giác ngộ lại xem ý nghĩ đáng sợ ấy như một kho báu - trong khi cả nhân loại đang ra sức chạy trốn nó?
Thực hành
Có lẽ bạn đã đến Pháp hội này với rất nhiều tâm trạng khác nhau - có thể là tò mò, có thể là khao khát, có thể chỉ vì một người bạn rủ đi. Nhưng khi Đức Pháp Vương truyền Bồ-đề Tâm Giới cho bạn, một điều gì đó đã thay đổi - dù bạn có cảm nhận được hay chưa.
Thực hành
Một ngày của bạn có khi nào trông như thế này: vừa mở mắt đã với điện thoại, ăn sáng cũng tranh thủ trả lời tin nhắn, xong việc này đã lo việc kia, và đến tối - dù rã rời - vẫn áy náy vì “hình như mình chưa làm đủ”?
Thực hành
Đừng đo sự tiến bộ của mình bằng câu hỏi "mình đã giác ngộ chưa". Hãy đo bằng những điều rất nhỏ: một câu trả lời dịu hơn cho người đang căng, một lần có mặt trọn vẹn bên người thân, một giọng nói nội tâm bớt khắc nghiệt với chính mình, một thoáng vui thật lòng khi thấy người khác hạnh phúc. Bồ đề tâm lớn lên trong những điều bé như thế.
Và đây không phải đích đến. Mười lăm bài chỉ là cánh cửa; con đường thì dài bằng cả một đời người. Hạt giống bạn vừa gieo cần thời gian để bén rễ, và nó thường lớn lên đúng vào lúc bạn không để ý.
Và đây không phải đích đến. Mười lăm bài chỉ là cánh cửa; con đường thì dài bằng cả một đời người. Hạt giống bạn vừa gieo cần thời gian để bén rễ, và nó thường lớn lên đúng vào lúc bạn không để ý.
Thực hành
Mỗi lần lướt mạng thấy người khác thành công, lòng lại nhói một cái. Có một liều thuốc rất cổ cho căn bệnh rất hiện đại này.
Thực hành
Lương ổn, sếp vừa khen, nhìn từ ngoài vào thì bạn đang "có vẻ ổn". Vậy mà trên đường về, một cảm giác trống không gọi được tên cứ len lên trong lòng. Vì sao vậy?
Thực hành
Giữa một thời đại đầy đủ vật chất nhưng thiếu vắng ý nghĩa, có một khái niệm minh triết của đạo Phật đang trở nên cần thiết hơn bao giờ hết - bồ đề tâm, trái tim hướng về giác ngộ vì lợi lạc của muôn loài.
Thực hành
Sẽ có ngày mọi thứ sụp xuống - mất việc, đổ vỡ, mất một người thân. Đạo Phật không hứa bạn tránh được khổ, mà chỉ cho bạn cách để nó không hủy hoại bạn.
Đạo Phật không bán cho bạn lời hứa né được những điều đó. Khổ là một phần của việc làm người. Câu hỏi không phải "làm sao để không bao giờ khổ", mà là "khi khổ tới, mình làm gì với nó".
Đạo Phật không bán cho bạn lời hứa né được những điều đó. Khổ là một phần của việc làm người. Câu hỏi không phải "làm sao để không bao giờ khổ", mà là "khi khổ tới, mình làm gì với nó".
Thực hành
Ta lịch sự với người lạ và cộc cằn với người thân. Phép tu khó nhất không ở thiền đường, mà ngay trên bàn ăn gia đình.
Thực hành

















