Tìm kiếm
Tối 13/6, đông đảo Phật tử đã vân tập tại Đại Bảo Tháp Mandala Tây Thiên (Phú Thọ) tham dự khóa lễ Hộ Pháp Mahakala, cùng cầu nguyện bình an và thực hành chuyển hóa những phiền não trong đời sống thường ngày.
Hạnh phúc không phải quyền lợi mà chính là bản chất tự nhiên, là tinh túy và tâm điểm cuộc sống, là lý do bạn có mặt trên cõi đời này. Nếu bạn muốn, hạnh phúc vốn sẵn đủ, bạn chẳng phải nhọc công gắng sức, chẳng phải tốn kém bất cứ điều gì bởi mọi thứ đều nằm trong tay và bạn có thể nắm lấy hạnh phúc ngay lập tức
Trong Truyền thừa Drukpa, Bồ Đề Tâm không chỉ là một lời nguyện đẹp đẽ hay một lý tưởng cao quý. Bồ Đề Tâm chính là trái tim của mọi sự tu tập.
Bạn dành phần lớn đời thức của mình ở chỗ làm. Nếu nơi đó không thể là chỗ tu, thì bạn định tu vào lúc nào?
Chúng ta đã đi cùng nhau qua một chặng đường dài.
Từ bài đầu tiên - khi ta dám đối diện với điều ta vẫn né tránh. Đến những bài về vô thường, hơi thở, lòng từ bi, sự tha thứ, lòng biết ơn, sự đơn giản. Mỗi bài là một mảnh ghép của bức tranh lớn hơn - bức tranh về nghệ thuật sống và nghệ thuật ra đi.
Hôm nay, ở bài cuối, tôi muốn chia sẻ một hình ảnh đẹp mà các vị thầy vùng Himalaya thường dùng
Cuộc đời này ngắn lắm. Đừng dùng nó để thu thập những thứ không mang theo được. Hãy dùng nó để nuôi dưỡng những gì thực sự còn lại - trái tim, sự tỉnh thức, và những kết nối yêu thương.
Trong Kim Cương thừa, Tứ Thủ Mahakala không chỉ được tôn thờ như một vị hộ pháp phẫn nộ, mà còn được xem là hiện thân hợp nhất của Tam Căn Bản: Guru (thượng sư), Yidam (bản tôn) và Hộ pháp. Từ vương miện năm đầu lâu đến bốn cánh tay cầm pháp khí, mỗi chi tiết trên thân tướng Ngài đều là một lớp biểu tượng của con đường giác ngộ - và sau cùng, là tấm gương phản chiếu chính tâm thức người hành trì.
Rất nhiều người đã đi qua những khủng hoảng tưởng chừng không vượt nổi - và sau đó trở thành con người sâu sắc hơn, từ bi hơn, tỉnh thức hơn.
Khủng hoảng có thể là kết thúc của một cuộc đời cũ - và khởi đầu của một cuộc đời ý nghĩa hơn.
Đức Phật đã ban cho chúng ta nhiều con đường: bố thí cho người nghèo, cứu mạng chúng sinh, hỗ trợ Tăng Ni, xây dựng chùa chiền, in ấn Kinh sách, dạy dỗ kẻ mê mờ... Tất cả đều quý báu. Nhưng có một con đường mà bất cứ ai - dù bận rộn, dù nghèo khó, dù bệnh tật - cũng có thể đi: trì tụng thần chú Om Mani Padme Hum.
Khi có người gọi bạn là "Bồ Tát", một làn ánh sáng nhẹ nhàng lóe lên trong tâm bạn:
"À, mình là một vị Bồ Tát. Mình không thể phản ứng như người thường được."
Cho đi không phải đặc quyền của người giàu. Thứ quý nhất bạn có thể tặng một người lại không tốn của bạn một đồng nào.
Khi bạn nuôi dưỡng lòng từ bi - người được lợi đầu tiên không phải là người khác, mà chính là bạn.
Các vị thầy dạy rằng: trạng thái tâm khi ta ra đi có ảnh hưởng rất lớn đến hành trình tiếp theo.
Đức Phật Thích Ca Mâu Ni đã truyền dạy giáo Pháp một cách vô cùng đơn giản và trực tiếp. Toàn bộ giáo lý của Ngài có thể tóm gọn trong ba câu: Đừng làm việc ác. Hãy làm tất cả việc thiện. Điều phục tâm mình.
Cơn giận cho ta một cảm giác rất mạnh mẽ, rất "đã". Nhưng nó là cảm xúc duy nhất mà người hứng chịu nặng nhất lại chính là người đang giận. Có một hình ảnh cổ rất đắt: ôm một cục than hồng định ném vào người khác - kẻ bị bỏng trước là bạn.
Phát một cái tâm tốt trong lúc xúc động thì dễ. Giữ cho nó cháy suốt nhiều năm mới là chuyện khó - và những lần vấp ngã là một phần của con đường.

















