Tìm kiếm
Cuộc đời này ngắn lắm. Đừng dùng nó để thu thập những thứ không mang theo được. Hãy dùng nó để nuôi dưỡng những gì thực sự còn lại - trái tim, sự tỉnh thức, và những kết nối yêu thương.
Điều tuyệt vời nhất, dù bạn có thể lầm tưởng người khác đang chi phối hay tạo ra hạnh phúc, bạn chính là chủ nhân của hạnh phúc nơi mình. Có thể bạn cần một chút rèn luyện tu dưỡng, nhưng một khi nhận ra suối nguồn đích thực của hạnh phúc, bạn sẽ trở nên hoàn toàn thân thuộc và có khả năng chia sẻ nó với mọi người xung quanh. Điều đó có thể trở thành chất xúc tác cho sự thay đổi lớn lao: trải nghiệm và khám phá tình yêu thương, lòng bi mẫn vô bờ nơi chính bạn.
Chúng ta đã đi cùng nhau qua một chặng đường dài.
Từ bài đầu tiên - khi ta dám đối diện với điều ta vẫn né tránh. Đến những bài về vô thường, hơi thở, lòng từ bi, sự tha thứ, lòng biết ơn, sự đơn giản. Mỗi bài là một mảnh ghép của bức tranh lớn hơn - bức tranh về nghệ thuật sống và nghệ thuật ra đi.
Hôm nay, ở bài cuối, tôi muốn chia sẻ một hình ảnh đẹp mà các vị thầy vùng Himalaya thường dùng
Khi bạn nuôi dưỡng lòng từ bi - người được lợi đầu tiên không phải là người khác, mà chính là bạn.
Các vị thầy dạy rằng: trạng thái tâm khi ta ra đi có ảnh hưởng rất lớn đến hành trình tiếp theo.
Sẽ có ngày bạn thấy mình tệ trở lại, đừng bỏ cuộc
Bài số 7 trong chuỗi 15 bài thực hành Bồ Đề Tâm cho người đi làm.
Lịch kín, việc chồng việc, về nhà chỉ muốn nằm. Tin tốt là bồ đề tâm không cần thêm thời gian, chỉ cần thêm chút tỉnh thức vào thời gian bạn đang có. Và đừng cầu toàn - chỉ cần đều. Sẽ có ngày bạn quên sạch, có ngày mệt tới mức chẳng nguyện gì. Không sao. Tu không phải kỳ thi chấm điểm. Nó giống tưới cây: quan trọng không phải tưới thật nhiều một lần, mà tưới đều mỗi ngày một ít. Năm phút mỗi ngày giữ cả năm sẽ đổi bạn nhiều hơn một khóa tu mười ngày rồi bỏ.
Một tình thương chỉ nằm trong lòng là một hạt giống chưa gieo. Bồ đề tâm cần đủ hai cánh mới bay lên được. Và tinh thần mà các hoạt động ở Đại Bảo tháp Mandala Tây Thiên vẫn nuôi dưỡng là yêu thương không dừng ở cảm xúc đẹp, mà đi vào hành động đời thường - sống để yêu thương, từng việc một.
Nhân kỷ niệm ngày Húy nhật của cố Viện chủ chùa Hương, Hòa thượng Thích Viên Thành (20 tháng 4 ÂL) chúng con xin dâng lên Ngài tất cả niềm tri ân sâu sắc nhất. Ngài là bậc Ân sư khả kính đã dành trọn cuộc đời cho sự nghiệp hoằng dương Phật pháp, phụng sự dân tộc, phụng sự chúng sinh.
Hạnh phúc thực sự đến từ bên trong, nó được nhân lên khi chúng ta sẻ chia. Hạnh phúc chính là lựa chọn của mỗi cá nhân và là con đường giản dị nhất để chúng ta trở thành người mình hằng mong muốn. Chỉ khi đó, chúng ta mới không lãng phí thời gian âu lo mà sẽ tập trung vào những việc làm tốt đẹp mang lại lợi ích cho mọi người.
Bạn lắng nghe, gánh vác, dàn hòa cho tất cả mọi người. Chỉ có một người bạn chưa từng đối xử tử tế: chính mình.
Khi bạn biết ôm lấy nỗi tệ của mình mà không hoảng, không tự đánh mình, thì bạn tự nhiên có sức ôm lấy nỗi tệ của người khác mà không gục. Đó là lúc bồ đề tâm thật sự nảy mầm — từ bên trong ra.
Người sắp ra đi không cần ta nói nhiều. Họ cần cảm nhận được ta đang ở đây. Đôi khi chỉ cần ngồi yên lặng bên giường. Ta thường nghĩ phải nói gì đó "ý nghĩa". Nhưng đôi khi sự im lặng đầy yêu thương lại có sức mạnh hơn ngàn lời nói.
Các vị thầy Kim cương thừa dạy: thứ duy nhất ta thực sự mang theo được là TÂM của ta.
Cụ thể hơn:
- Những thói quen của tâm ta đã nuôi dưỡng suốt đời - dễ giận, dễ yêu thương, dễ tha thứ, dễ chấp niệm
- Những việc ta đã làm - những điều tốt, những lỗi lầm
- Trạng thái tâm trong những khoảnh khắc cuối - bình an hay hoảng loạn, sáng tỏ hay mê mờ
Trong chuỗi bài này, tôi mời bạn cùng khám phá:
Vì sao học về cái chết lại giúp ta sống tốt hơn?
Làm sao để bớt sợ hãi trước những mất mát?
Làm sao để đồng hành với người thân yêu khi họ đối diện cuối đời?
Và làm sao để chính ta ra đi trong bình an khi thời khắc đến?
Dù tích lũy thiện hạnh lớn lao đến đâu, sau đó vì tất cả chúng sinh — đang khi làm thiện hạnh — phải phát nguyện. Phải phát nguyện ngay khi vừa làm thiện hạnh, hoặc ngay sau khi làm xong.
Điều quan trọng nhất là phải hiểu được sự khác biệt giữa thiện hạnh chân thật và thiện hạnh giả tạo. Đây là điểm phân biệt giữa con đường thực sự dẫn đến giải thoát và con đường chỉ luẩn quẩn trong vòng tự lợi.
















