Mẹ Tara
Một người khiến ta bực bội. Một mối quan hệ căng như dây đàn. Ta mang theo sự khó chịu ấy suốt ngày, và nó gặm nhấm chính sự bình an của ta nhiều hơn là của người kia.
Trong hai mươi mốt hóa thân, Đức Tara che chở ta khỏi cả những nỗi sợ vô hình - trong đó có nỗi sợ bị oan khuất, bị vùi dập bởi lời người. Ngài nhắc ta một sự thật giải thoát: lời của người khác là thời tiết của họ, không phải bầu trời của ta. Mây có thể kéo đến, nhưng bầu trời chưa bao giờ bị mây làm hư hại.
Có những buổi sáng ta thức dậy mà ngực đã nặng trĩu, lòng bồn chồn không rõ vì sao. Có những đêm khuya, tâm cứ chạy vòng vòng theo những lo lắng chưa thành hình. Cảm giác ấy, ai trong chúng ta cũng từng nếm.

