Tìm kiếm
Tâm không phải một khối bất biến, mà là dòng chảy liên tục của những suy nghĩ nối tiếp nhau. Hiểu được dòng tâm tương tục ấy, ta sẽ hiểu vì sao việc chuẩn bị cho cái chết lại quan trọng.
Để thực sự bắt tay vào vun bồi, trưởng dưỡng nguồn hạnh phúc trong tâm, chúng ta cần hiểu rõ nguồn gốc của khổ đau, những chướng ngại cản trở chúng ta đến với hạnh phúc. Khi suy ngẫm về những gì bạn cho là thủ phạm tước đoạt hạnh phúc của mình, bạn có thể rất ngạc nhiên nhận ra rằng mọi khổ đau đều bắt nguồn từ tâm.
Hạnh phúc thực sự đến từ bên trong, nó được nhân lên khi chúng ta sẻ chia. Hạnh phúc chính là lựa chọn của mỗi cá nhân và là con đường giản dị nhất để chúng ta trở thành người mình hằng mong muốn. Chỉ khi đó, chúng ta mới không lãng phí thời gian âu lo mà sẽ tập trung vào những việc làm tốt đẹp mang lại lợi ích cho mọi người.
Chúng ta không thể kiểm soát ngoại cảnh cũng như những gì xảy đến với mình: chẳng hạn như nếu chúng ta rơi phải hoàn cảnh nghèo khó đến mức không có nổi miếng cơm manh áo, hoặc ai đó cố tình hãm hại chúng ta, hay chúng ta bị bệnh tật, ốm đau, tai nạn và phải chịu nhiều đau đớn, khi ấy chúng ta có thể cảm thấy vô cùng bất hạnh.
Hạnh phúc vốn luôn sẵn có. Điều duy nhất bạn cần làm là nỗ lực nhận ra điều đó để rồi khơi nguồn và vun trồng hạnh phúc bằng suy nghĩ cũng như hành động của chính mình. Hạnh phúc liên hệ mật thiết với tự tính tâm, bản chất này vốn quang minh và chiếu soi rực rỡ. Nếu biết kiên trì trưởng dưỡng tâm, hạnh phúc sẽ tự nhiên đơm hoa kết trái và mở ra một chân trời mới mà bạn chưa từng khám phá.
Điều tuyệt vời nhất, dù bạn có thể lầm tưởng người khác đang chi phối hay tạo ra hạnh phúc, bạn chính là chủ nhân của hạnh phúc nơi mình. Có thể bạn cần một chút rèn luyện tu dưỡng, nhưng một khi nhận ra suối nguồn đích thực của hạnh phúc, bạn sẽ trở nên hoàn toàn thân thuộc và có khả năng chia sẻ nó với mọi người xung quanh. Điều đó có thể trở thành chất xúc tác cho sự thay đổi lớn lao: trải nghiệm và khám phá tình yêu thương, lòng bi mẫn vô bờ nơi chính bạn.
Đừng đo sự tiến bộ của mình bằng câu hỏi "mình đã giác ngộ chưa". Hãy đo bằng những điều rất nhỏ: một câu trả lời dịu hơn cho người đang căng, một lần có mặt trọn vẹn bên người thân, một giọng nói nội tâm bớt khắc nghiệt với chính mình, một thoáng vui thật lòng khi thấy người khác hạnh phúc. Bồ đề tâm lớn lên trong những điều bé như thế.
Và đây không phải đích đến. Mười lăm bài chỉ là cánh cửa; con đường thì dài bằng cả một đời người. Hạt giống bạn vừa gieo cần thời gian để bén rễ, và nó thường lớn lên đúng vào lúc bạn không để ý.
Giữa một thời đại đầy đủ vật chất nhưng thiếu vắng ý nghĩa, có một khái niệm minh triết của đạo Phật đang trở nên cần thiết hơn bao giờ hết - bồ đề tâm, trái tim hướng về giác ngộ vì lợi lạc của muôn loài.
Sẽ có ngày mọi thứ sụp xuống - mất việc, đổ vỡ, mất một người thân. Đạo Phật không hứa bạn tránh được khổ, mà chỉ cho bạn cách để nó không hủy hoại bạn.
Đạo Phật không bán cho bạn lời hứa né được những điều đó. Khổ là một phần của việc làm người. Câu hỏi không phải "làm sao để không bao giờ khổ", mà là "khi khổ tới, mình làm gì với nó".
Mahakala - Vị Kim Cương Hộ Pháp Canh Giữ Đại Bảo Tháp Mandala Tây Thiên
Ai từng đặt chân đến Đại Bảo Tháp Mandala Tây Thiên, dừng lại trước tôn ảnh một vị Hộ pháp Kim cương, ba mắt rực sáng, dung mạo phẫn nộ uy nghiêm, hẳn sẽ thầm hỏi: Ngài là ai?
Lịch kín, việc chồng việc, về nhà chỉ muốn nằm. Tin tốt là bồ đề tâm không cần thêm thời gian, chỉ cần thêm chút tỉnh thức vào thời gian bạn đang có. Và đừng cầu toàn - chỉ cần đều. Sẽ có ngày bạn quên sạch, có ngày mệt tới mức chẳng nguyện gì. Không sao. Tu không phải kỳ thi chấm điểm. Nó giống tưới cây: quan trọng không phải tưới thật nhiều một lần, mà tưới đều mỗi ngày một ít. Năm phút mỗi ngày giữ cả năm sẽ đổi bạn nhiều hơn một khóa tu mười ngày rồi bỏ.
Tha thứ - món quà ta tặng cho chính mình.
Trong đời, ai cũng có một danh sách thầm kín. Danh sách những người đã làm tổn thương ta.
Nhân kỷ niệm ngày Húy nhật của cố Viện chủ chùa Hương, Hòa thượng Thích Viên Thành (20 tháng 4 ÂL) chúng con xin dâng lên Ngài tất cả niềm tri ân sâu sắc nhất. Ngài là bậc Ân sư khả kính đã dành trọn cuộc đời cho sự nghiệp hoằng dương Phật pháp, phụng sự dân tộc, phụng sự chúng sinh.
Nhiều người lo ngại sự lạc quan thái quá, chỉ nhìn vào khía cạnh tích cực của vấn đề sẽ khiến ta càng thất vọng khi mọi việc diễn ra không như ý. Song, lạc quan không có nghĩa là mong đợi mỗi ngày nhẹ trôi như một làn gió mát và nhủ lòng mọi việc đều đang suôn sẻ. Tâm lạc quan có đủ sự linh hoạt để đón nhận bất cứ điều gì xảy đến và cố gắng nhìn thấy khía cạnh tích cực trong mọi tình huống. Tâm hạnh phúc, lạc quan ôm trọn cả những bất trắc của đời sống đồng thời ít bám chấp vào ngoại cảnh và cách mọi thứ đang diễn ra.














