Tìm kiếm
Cơn mưa nhẹ cùng cầu vồng xuất hiện trước giờ khai đàn Khóa tu Phật Dược Sư lần thứ 48 tại Đại Bảo Tháp Tây Thiên (Phú Thọ) được nhiều Phật tử xem là điềm lành gia trì.
Sáng tác: Đức Pháp Vương Gyalwang Drukpa
Lời tự tình của Đức Pháp Vương Gyalwang Drukpa về thân phụ — Bairo Rinpoche
Hiểu về vô thường không khiến đời nặng nề hơn, mà gỡ bỏ gánh nặng cho ta. Khi biết người thân rồi sẽ rời xa, những điều khiến ta giận dữ hôm nay bỗng trở nên thật nhỏ bé.
Để thực sự bắt tay vào vun bồi, trưởng dưỡng nguồn hạnh phúc trong tâm, chúng ta cần hiểu rõ nguồn gốc của khổ đau, những chướng ngại cản trở chúng ta đến với hạnh phúc. Khi suy ngẫm về những gì bạn cho là thủ phạm tước đoạt hạnh phúc của mình, bạn có thể rất ngạc nhiên nhận ra rằng mọi khổ đau đều bắt nguồn từ tâm.
Hạnh phúc thực sự đến từ bên trong, nó được nhân lên khi chúng ta sẻ chia. Hạnh phúc chính là lựa chọn của mỗi cá nhân và là con đường giản dị nhất để chúng ta trở thành người mình hằng mong muốn. Chỉ khi đó, chúng ta mới không lãng phí thời gian âu lo mà sẽ tập trung vào những việc làm tốt đẹp mang lại lợi ích cho mọi người.
Chúng ta thường hình dung cái chết như một cảnh trong phim: có nhạc nền báo hiệu, có điềm gở từ trước, có thời gian để nói lời từ biệt. Nhưng sự thật giản dị hơn nhiều. Gần như tất cả chúng ta đều không biết khi nào mình nhắm mắt, cũng chẳng biết sáng mai mình có còn mở mắt ra hay không. Cái chết không ồn ào. Nó chỉ lặng lẽ đến, như một hơi thở nhẹ nhàng thoát ra mà không còn hơi thở kế tiếp.
Chúng ta không thể kiểm soát ngoại cảnh cũng như những gì xảy đến với mình: chẳng hạn như nếu chúng ta rơi phải hoàn cảnh nghèo khó đến mức không có nổi miếng cơm manh áo, hoặc ai đó cố tình hãm hại chúng ta, hay chúng ta bị bệnh tật, ốm đau, tai nạn và phải chịu nhiều đau đớn, khi ấy chúng ta có thể cảm thấy vô cùng bất hạnh.
Gần như cả đời, ta tìm cách không nhìn vào sự thật rằng ai rồi cũng sẽ ra đi. Loạt bài chắt lọc từ lời giảng của Đức Nhiếp Chính Vương Gyalwa Dokhampa mời bạn nhìn thẳng vào điều ấy - không phải để sợ, mà để sống an nhiên hơn.
Đức Phật dạy về “hai mũi tên”. Mũi tên thứ nhất là sự việc: mất việc - cái đau ấy có thật, không ai chối được. Nhưng mũi tên thứ hai là câu chuyện ta tự bắn thêm vào mình: “đời mình hỏng rồi”, “mình thật vô dụng”. Phần lớn khổ đau đến từ mũi tên thứ hai này. Tâm lý học Phật giáo chỉ rõ: giữa một biến cố và phản ứng của ta luôn có một khoảng - nơi cảm thọ (thọ) khởi lên trước, rồi mới tới sân hận và chấp giữ. Gọi tên cơn gió chính là chen một tia tỉnh thức vào khoảng ấy, để mũi tên thứ hai không kịp bắn ra.
Hạnh phúc vốn luôn sẵn có. Điều duy nhất bạn cần làm là nỗ lực nhận ra điều đó để rồi khơi nguồn và vun trồng hạnh phúc bằng suy nghĩ cũng như hành động của chính mình. Hạnh phúc liên hệ mật thiết với tự tính tâm, bản chất này vốn quang minh và chiếu soi rực rỡ. Nếu biết kiên trì trưởng dưỡng tâm, hạnh phúc sẽ tự nhiên đơm hoa kết trái và mở ra một chân trời mới mà bạn chưa từng khám phá.
Điều tuyệt vời nhất, dù bạn có thể lầm tưởng người khác đang chi phối hay tạo ra hạnh phúc, bạn chính là chủ nhân của hạnh phúc nơi mình. Có thể bạn cần một chút rèn luyện tu dưỡng, nhưng một khi nhận ra suối nguồn đích thực của hạnh phúc, bạn sẽ trở nên hoàn toàn thân thuộc và có khả năng chia sẻ nó với mọi người xung quanh. Điều đó có thể trở thành chất xúc tác cho sự thay đổi lớn lao: trải nghiệm và khám phá tình yêu thương, lòng bi mẫn vô bờ nơi chính bạn.
Ngày 14/6, nhằm ngày vía Đức Đại Huyền Kim Cương Hộ Pháp lịch vũ trụ học Kim Cương thừa, lần đầu tiên, "Thiền khúc chân ngôn Mahakala" được giới thiệu tới Phật tử và đại chúng trong khuôn khổ khóa tu Hộ pháp được tổ chức định kỳ hàng tháng tại Đại Bảo Tháp Tây Thiên.
Trong Truyền thừa Drukpa, Bồ Đề Tâm không chỉ là một lời nguyện đẹp đẽ hay một lý tưởng cao quý. Bồ Đề Tâm chính là trái tim của mọi sự tu tập.

















